31/07/2021

Nhà đẹp bốn mùa

Làm đẹp ngôi nhà bạn

Phong thủy ở những vùng đô thị như thế nào

Hồng Kông là thành phố tài chính công nghiệp phồn vinh hơn bất cứ nơi nào khác, cũng có những chuyên gia về phong thủy, chuyên lo cầu xin và sắp xếp nhà cửa, văn phòng theo nghi lễ; phong thủy cũng xâm nhập vào cả khu đất Tây hóa ở Hồng Kông

Hồng Kông là thành phố tài chính công nghiệp phồn vinh hơn bất cứ nơi nào khác, cũng có những chuyên gia về phong thủy, chuyên lo cầu xin và sắp xếp nhà cửa, văn phòng theo nghi lễ; phong thủy cũng xâm nhập vào cả khu đất Tây hóa ở Hồng Kông. Mẫu quảng cáo về bất động sản bằng tiếng Anh trên báo Hồng Kông không những quảng cáo vẽ đẹp và tiện nghi của những căn hộ sang trọng mới xây, mà còn hứa hẹn là nơi có “phong thủy tuyệt vời”. 

Nguồn gốc của thành phố

Để hiểu rõ về phong thủy ở vùng đô thị, đầu tiên ta phải tìm hiểu về nguồn gốc của thành phố. Phong thủy trong thành phố chắc chắn bắt nguồn từ thông lệ ở miền quê, và trở nên tinh vi phức tạp dưới tay các chuyên gia phong thủy xưa kia. 

Khi xây dựng thành phố, họ xem xét kỹ lưỡng hình dáng thiên nhiên chung quanh, phương hướng và triển vọng của vùng đất được xây dựng.

Đó là cả một quá trình lâu dài, bắt đầu bằng việc đoán trước tương lai cho một vùng đất. Việc xem xét lựa chọn vùng đất rất quan trọng. Một khi người Trung Quốc đã chọn một khu đất nào đó, đồng thời họ cũng lựa chọn cho mình một địa vị trong thành phố. Qua hệ thống thiết tượng trưng, họ nối kết kế hoạch phát triển thành phố với các thực thể văn hóa khác như chính trị, thuật chiêm tinh, tôn giáo và nghệ thuật.. 

Vùng được để ý nhiều nhất là khu vực thủ đô, vì họ cho rằng sự phồn vinh của quốc gia và chính quyền lệ thuộc vào sự kết hợp giữa những yếu tố mạnh mẽ nhất trong vũ trụ. Vì thế, cách bày trí thủ đô và lâu đài phải tuân theo những hình ảnh của thiên nhiên và đường tinh tú. Về vị trí phân xử của người cai trị là ở giữa thiên đàng và trái đất, nên người Trung Quốc nghĩ rằng anh ta không chỉ nên ngồi giữa trung tâm thủ đô, mà còn của cả Trung Quốc. Ngai vàng anh ta phải được đặt giữa nơi gặp gỡ của trái đất và bầu trời, nơi bốn mùa kết hợp với nhau, nơi mưa gió hội tụ và nơi âm dương hòa hợp. 

Hình dáng thành phố là vấn đề thiết yếu trong phong thủy. Có hai hình thức tạo hình dạng: một là chắt lọc từ hình dáng thiên nhiên xung quanh, hai là lấy từ hình ảnh tượng trưng. 

Ví dụ, Hangchou, thủ đô miền Nam của một tỉnh Trung Quốc, kết hợp hài hòa với phong cảnh thiên nhiên, bắt chước đường nét của sông hồ và đồi núi. Nằm vị trí luôn đối đầu với nguy hiểm của thiên nhiên. Quay lại triều đại vua Han (206 trước CN – 220 sau CN), Hangchou là một thủ đô luôn bị lũ lụt đe dọa; được xây dựng quanh cửa sông chịu ảnh hưởng của thủy triều, ngày nay gọi là hồ Tây, thành phố đã dâng cúng vật tế thần cho đại dương những khi có sóng thần. Để kìm hãm dòng chảy của nước, chính quyền thành phố cho xây dựng 2 con đê, vừa tạo vẽ mỹ quan, vừa đem lại phong thủy tốt. 

Hình dáng mang tính tượng trưng là hình dáng phổ biến nhất đối với những thành phố lớn. Truyền thuyết kể rằng, thời vua Minh, ông lên kế hoạch xây dựng thành phố Bắc Kinh – là nơi các vua chúa sinh sống từ thế kỷ 12 trở đi, thành phố này có hình dáng giống con người, trong đó những tòa nhà và đại sảnh chính xây dựng ở những cơ quan quan trọng của con người. 

Thành phố Bắc Kinh

Người Trung Quốc đã xây dựng các thành phố, thủ đô theo hình vuông là hình ảnh của trái đất từ thời vua Chou, vì họ cho là trái đất có hình vuông. Các thành phố này thường được xây dựng theo hướng bắc nam, các con đường từ đông sang tây chạy dọc theo trục chính. Nhiều thế kỷ trước, khi Bắc Kinh chỉ là một thị trấn, người Trung Quốc đã xây thủ đô đầu tiên gọi là Tràng An (thế kỷ 200 trước Công Nguyên) dọc theo trục bắc nam. Người Nhật thấy được triển vọng tốt đẹp của thành phố này, nên đã bắt chước xây dựng 2 thủ đô cổ là Nara và Kyoto, cũng dọc theo trục bắc nam. Trong suốt quá trình phát triển của Tràng An, những đặc điểm phong thủy truyền thống khác nhau đã được thiết lập. Phía Bắc xây chợ, phía Nam xây lâu dài, ở giữa xây tháp chuông. Những tòa nhà và chùa chiền thuộc chính phủ cũng được xây ở nơi hứa hẹn tương lai tươi sáng. 

Các bức tường cũng là phần không thể thiếu trong phong thủy ở thành phố. Phía nam Vạn Lý Tường Thành xây rất nhiều bức tường. Hàng ngàn dặm bức tường bao quanh các trang trại, chùa chiền, nhà cửa và thành phố để chống lại các cán bộ tộc dã man, những cơn gió cuồng nộ và quỷ thần xấu xa. Vào thời đại Choing, người phương Tây đề nghị bỏ bức tường phía Nam Bắc Kinh để xây đường ray xe lửa chạy qua. Người Trung Quốc, vì cho rằng Bắc Kinh có hình dáng giống con rồng. Cửa chính phía nam là miệng rồng, cánh cửa 2 bên hông là mắt rồng. Khi người đề xướng xây con đường giành phần thắng lợi, những người bị thua cảnh cáo rằng con rồng đã bị thương, và tiền của thành phố (máu rồng) sẽ bị rò rỉ. 

Đồi núi là nét quan trọng khác của phong thủy ở thành phố. Đồi núi được coi là những tấm khiên vĩ đại của trái đất, bảo vệ thành phố khỏi cuồng phong và những bộ tộc dã man từ phía Bắc tràn xuống. Có dạo người ta còn xây cả đồi núi; đó là trường hợp của đồi Than, là ngọn núi nhân tạo cao 300 phút ngay phía nam Bắc Kinh. Nguồn gốc của đồi Than có từ thế thứ 13, vào thời tù trưởng bộ lạc Mông Cổ DenghisKhan. Chuyên gia phong thủy Trung Quốc tiên đoán rằng ngọn đồi này chế ngự một quyền lực thiêng liêng, sẽ sinh ra một vị vua, người đó sẽ hủy diệt họ. Với nỗ lực chặn đứng nỗi lo này, người Trung Quốc đã biếu bộ lạc Mông Cổ sống ở phía bắc rất nhiều quà tặng để họ cho phép người Trung Quốc kéo đổ ngọn đồi và dời đất đồi về phía Nam Bắc Kinh, nơi họ sẽ xây dựng một ngọn đồi mới. Bằng nhiều sức lực và tiền của, nỗ lực của họ đã hoàn thành, ngay sau đó người Mông Cổ tấn công, thiết lập thủ đô và triều đại riêng cho người Mông Cổ.. . 

Những bức chắn bằng núi này, xuất phát từ những luật lệ về phương hướng, phản ảnh ác cảm về hướng bắc luôn ám ảnh người Trung Quốc. Người thống trị sống ở thành phố Bắc Kinh, ngồi trên ngai vàng rồng, lưng về hướng bắc che chở Trung Quốc khỏi vô số ma quỷ tỏa ra từ phương Bắc, Đối diện với hướng Nam, hoàng đế cũng hưởng lợi từ mặt trời và biển trong quá trình cai trị vương quốc của ông ta. Vị trí này không chỉ lý tưởng cho hoàng đế mà còn cho cả nước Trung Quốc. 

Khi xây thành phố, người Trung Quốc luôn tránh những mảnh đất bằng phẳng, không hình sáng vì gió có thể quét qua các con đường. Khi những “con quỷ nước ngoài” người Anh, Pháp, Đức tấn công Trung Quốc, và đi xây dựng căn cứ thương mại, hoàng đế và chính phủ Trung Quốc đã bị khuất phục, đồng ý những vùng đất thấp ở Shanghai, Tientsin và Hankow với nụ cười mỉa mai, đây là những vùng đất có phong thủy xấu nhất và nhiều ác thần xấu xa. (Vì Trung Quốc nghĩ rằng, người nước ngoài sẽ cải thiện phong thủy của những vùng đất này bằng việc xây dựng các tòa nhà chọc trời, cao như núi). 

Phong thủy đảo Hồng Kông

Người Trung Quốc không dành nhiều ưu ái cho đảo Hồng Kông. Vào năm 1842, sau cuộc chiến tranh về thuốc phiện lần thứ nhất, họ nhượng mảnh đất này cho người Anh, vì cho rằng nó có phong thủy xấu, trông giống như con ngựa thành Troa, có địa thế nghèo nàn và luôn bị cướp biển quấy nhiễu, và là mảnh đất đá cằn cỗi. Người Anh đã phải đương đầu với nhiều khó khăn trong việc phát triển xây dựng hòn đảo, thay vì cải thiện phong thủy, họ lại làm cho nó trông xấu hơn. Đầu tiên họ xây dựng trung tâm thương mại ở chỗ đất thấp, đặt tên là “thung lũng hạnh phúc”, cách phía hải cảng 1 dặm. Để tạo ra trung tâm buôn bán, người Anh đã xây những con đường mà người Trung Quốc cho rằng đã gây thương tích cho bàn chân của con rồng hộ mệnh. Người Anh đã san bằng đồi núi, lấp đầy biển hồ; và như thế làm mất đi cơ hội phát triển tài chính. Vì việc san đồi lấp núi đã làm vùng đất hồ trở nên ẩm ướt, tạo cơ hội muỗi mong mang mầm bệnh sốt rét phát triển. Sau khi một số người bị bệnh và chết, những người công nhân Trung Quốc đã tẩy chay kế hoạch phát triển của người Anh. Và khu thương mại phải được xây dựng ở trung tâm Hồng Kông mà ngày nay, phát triển rất thịnh đạt.